Cụ già ra đi tại viện dưỡng lão để lại bài thơ thức tỉnh trái tim hàng triệu người trên thế giới

Nhiều nơi trên thế giới, sự quan tâm của con cái đối với cha mẹ già đơn giản chỉ là gửi họ vào viện dưỡng lão, như làm tròn trách nhiệm và bổn phận của người con. Cuộc sống hiện đại đầy biến động, những người trẻ tuổi bị cuốn theo xu hướng sống nhanh, sống gấp khiến người thân bên cạnh vô tình bị lãng quên. Ông Mak Filiser chính là một trong những người không may như vậy.

Câu chuyện xúc động về người đàn ông già chết cô đơn trong viện dưỡng lão này đã làm thức tỉnh trái tim của hàng triệu người trên thế giới…

Tài sản duy nhất ông có chỉ là tấm thân gầy gò và già nua.

Bước sang tuổi xế chiều, ông được đưa vào sống ở viện dưỡng lão ở Úc. Không gia tài đồ sộ cũng chẳng con cái đầy đàn, tài sản duy nhất ông có chỉ là tấm thân gầy gò và già nua. Đến cả những cuộc hẹn của người thân ông cũng ít lần được nhận. Ai cũng cho rằng, Mak là người bất hạnh, không có chút tiền làm ‘của để dành’ lúc cuối đời, và con cái ông cũng quá bận rộn để thỉnh thoảng có thể ghé thăm ông.

Thế nhưng, cái ngày ông từ giã cuộc sống ngay chính nơi cô đơn nhất này, người ta mới phát hiện ra một kho báu vô giá. Đó không phải là vàng bạc, đá quý mà chỉ là một tờ giấy nhàu nát với những dòng thơ nguệch ngoạc, được cô y tá vô tình thấy lúc dọn phòng.

Tưởng chừng như những câu chữ của một ông lão sẽ ngắn ngủi và chẳng mấy hay ho. Thế nhưng sau khi các cô y tá đưa bài thơ “Cranky Old Man” của ông lên mạng xã hội, tác phẩm này đã lan truyền khắp nước Úc, đăng trên mọi tạp chí trong lễ Giáng Sinh.

Bài thơ nhanh chóng trở thành một hiện tượng toàn cầu không phải bởi nghệ thuật ngôn từ mà cốt là vì trái tim của ông lão ngoài 80 tuổi gửi gắm trong từng con chữ, từng câu thơ.

Ông lão gàn dở

Hỡi những cô y tá, cô thấy gì?

Cô nghĩ điều gì khi nhìn vào tôi?

Một ông lão ốm yếu, già nua và ngớ ngẩn

Tính tình thật kì quặc với đôi mắt xa xăm

Luôn rơi vãi thức ăn, chẳng mấy khi lên tiếng

Khi cô lớn tiếng quát: “Ông hãy cố một lần

Dường như ông không thấy, mọi điều mà tôi làm”

Người luôn mãi bỏ quên… một chiếc giày hay tất?

Chẳng bao giờ lên tiếng, để mặc cô làm việc

Tắm rửa và ăn uống, suốt cho một ngày dài

Đó là điều cô nghĩ, nhìn thấy, có phải không?

Nhìn kĩ hơn cô hỡi, cô chưa thấy tôi đâu

Hãy ngồi đây tôi kể, câu chuyện của đời mình

Khi tôi lên mười tuổi, sống với cha và mẹ

Với anh và với chị, những người yêu thương nhau

Rồi khi lên mười sáu, với đôi cánh trên chân

Luôn mơ mộng mỗi ngày, về tình yêu đích thực

Và chú rể đôi mươi, với trái tim rực cháy

Sống với lời nguyện thề, trọn đời xin gìn giữ.

Bước vào tuổi hai lăm, nuôi nấng đứa con mình

Luôn cần sự chỉ bảo, bên mái ấm yêu thương

Người đàn ông ba mươi, khi sức trai bùng cháy

Che chở cho mọi người, gắn bó mãi dài lâu

Tuổi bốn mươi ập tới, đàn con cất cánh bay

Người phụ nữ bên tôi, giúp vơi đi nỗi sầu

Năm mươi năm trôi qua, những đứa trẻ lại về

Một lần nữa trong tôi, hạnh phúc lại đong đầy.

Bóng tối bỗng che phủ, khi vợ hiền đi xa

Tôi nhìn vào tương lai, run rẩy và sợ hãi

Những đứa trẻ của tôi, chẳng thể nào gặp chúng

Năm tháng đã trôi qua, cuốn mất đi tình yêu

Giờ đây đã già nua, thiên nhiên thật tàn nhẫn

Tuổi già đến nhanh chóng, cứ ngỡ như trò đùa

Thân xác bỗng suy tàn, sức sống cũng ra đi

Tuy trái tim ngừng đập, chỉ còn là đá lạnh

Nhưng trong thân xác này, nhiệt huyết vẫn bùng cháy


Và chú rể đôi mươi, với trái tim rực cháy.(Ảnh: Internet)

Bóng tối bỗng che phủ, khi vợ hiền đi xa. 

Để rồi một ngày kia, trái tim bừng sống dậy

Tôi nhớ những niềm vui…tôi nhớ những nỗi buồn…

Tôi yêu và tôi sống, bắt đầu một lần nữa

Dù giây phút còn lại, ít ỏi và ngắn ngủi

Người ơi có biết chăng, chẳng có gì vĩnh cữu

Hãy mở mắt và nhìn

Chẳng phải lão già đâu

Hãy lại gần và thấy… một TÔI thật trẻ trung”.

Giây phút còn lại, ít ỏi và ngắn ngủi…

Bài thơ thực sự xúc động này sau đó đã lan truyền khắp nước Úc, có mặt trên mọi tạp chí trong lễ Giáng Sinh và trở thành một hiện tượng toàn cầu, lan truyền mạnh mẽ trên mạng Internet. Giá trị của bài thơ không phải nằm ở câu chữ ‘điêu luyện’, chau chuốt hay là một tác phẩm nghệ thuật kinh điển, mà nằm ở trái tim chân thành của một người đàn ông sắp về với Chúa nhớ về cuộc đời mình và nhắn nhủ với người ở lại.

Mak đã từng có một tuổi thơ yên bình với cha mẹ, có một người thầm thương trộm nhớ thời niên thiếu. Đến khi trưởng thành, ông xây dựng một tổ ấm hạnh phúc với người bạn đời và những đứa con ngoan. Thời gian trôi đi, khi chúng trưởng thành và rời xa ông, người vợ hiền đã bầu bạn với ông đến khi bà sang thế giới bên kia.

Những kỷ niệm giản dị ấy là ‘vốn liếng’ quý giá nhất cho tuổi già cô đơn của Mak. Trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời mình, tuy sống trong cô đơn nghèo khổ, ông vẫn giữ một trái tim đầy lửa, vẫn muốn sống hết mình với cuộc đời.

Đời người tuy ngắn ngủi nhưng ai cũng có thể làm nó trở nên ý nghĩa nếu biết sống hết mình và trân trọng những điều giản dị. Từ lúc sinh ra, trưởng thành cho đến khi kết hôn và xây dựng gia đình, Mak cũng giống như bao người bình thường khác. Nhưng khác với sự bi quan thường thấy của tuổi già, Mak có một trái tim bỏng cháy. Ẩn sau dáng vẻ già nua, khắc khổ, người đàn ông này là cả một ‘kho báu’ tâm hồn vô giá.

Bài thơ cũng là lời nhắc nhở tới những người trẻ tuổi hãy cố gắng ở bên cha mẹ mình và chăm sóc họ khi còn có thể. Hãy quan tâm tới cảm xúc của cha mẹ thay vì bị cuốn đi bởi cuộc sống bề bộn, vì rất có thể một ngày bạn muốn nói lời yêu thương với họ thì đã quá muộn…

Theo Thiện Phong (T/h)